Bài ca Trường Nguyễn Văn Trỗi

Nhạc và lời: Hồng Tuyến

Thứ Tư, 23 tháng 4, 2008

Tin vui: Nhà Tưởng niệm Tướng Nguyễn Sơn sẽ khánh thành trong tháng 10 này!

Theo nguồn tin gia đình, tại thôn Kiêu Kỵ, xã Kiêu Kỵ, Gia Lâm do "điều kiện lịch sử" mà mảnh đất - nơi cụ Vũ Nguyên Bác (Nguyễn Sơn) cất tiếng chào đời - bị thay đổi chủ. Sau nhiều cuộc thương thảo và với trách nhiệm với người từng làm vẻ vang cho Tổ quốc và địa phương mà đầu năm nay, anh Ngọc (con trai thân chủ đang sinh sống trên phần đất ấy) xin đuợc hiến lại cho gia đình hơn 400m2 để xây dựng khu Tưởng niệm Lưỡng quốc Tướng quân Nguyễn Sơn-Hồng Thuỷ.


Để kịp triển khai đúng dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Tướng quân (1/10/1908-2008), hôm qua 22/4/08, dòng họ Vũ-Võ toàn quốc và các Mạnh Thường Quân đã nhóm họp. Ban vận động xây dựng Nhà Tưởng niệm đã được thành lập, trong đó có chị Thanh Hà, anh Nguyễn Cương và Việt Hằng. Trong buổi họp này, anh Ngọc đã thay mặt gia đình tiến 300 triệu cho dự án.
Xin giới thiệu mô hình quy họach Nhà tưởng niệm.

Thay mặt anh em Trường Trỗi xin chúc mừng đại gia đình!

Thứ Hai, 21 tháng 4, 2008

Trao ấn kiếm cho Tướng Giáp

Nhân dịp kỷ niệm 60 năm cụ Võ Nguyên Gíap được Hồ Chí Minh kí sắc lệnh phong quân hàm Đại tướng, Hội Khoa học Lịch sử VN có ý định trao ấn kiếm cho ông.
Xin mời tham khảo!

Thứ Hai, 14 tháng 4, 2008

Tâm sự của bạn Trỗi phương xa

Năm 1999, ông già tôi lên đường về cõi âm. Chưa hết đau buồn. Năm 2001, thằng con trai duy nhất của tôi, niềm hy vọng của cả gia tộc nhà tôi, lại qua mặt tôi, leo lên nóc tủ. Cảm thông với bạn, một lần nữa Thanh Minh cùng vợ hắn tỉ mỉ hướng dẫn tôi tìm đến điện cô Phương ở Hàm Rồng, Thanh Hóa, hỏi xem sự thể ra sao?
Tôi sinh ra ở Bồng Sơn, tỉnh Bình Định. Có lẽ như vậy đến giờ vẫn có mộng bế bồng? Quê tôi - cho đến lúc ấy - tôi vẫn đinh ninh mình là dân Hòa Đa, một vùng biển đầy nắng cát của tỉnh Bình Thuận. Cũng như anh em nhà Trỗi chúng ta, chẳng thằng nào tin bói toán và các trò mê tín dị đoan. Bàng hoàng vì gia cảnh lúc đó nên tôi quyết định ra Hàm Rồng. Tới nơi, tôi thấy có một điện thờ, có lư hương to nằm giữa sân, cách phòng làm việc của cô Phương 15m. Người khấn khứa đông đặc. Khấn xong ngồi chờ, lúc đó có quãng trăm người. Tôi cũng chưa hề biết mặt cô Phương ra sao (khi ấy cô đang làm việc trong căn phòng mà tôi đã kể). Trong lúc chờ đợi, tôi dặn mọi người trong nhà không chuyên trò để không ai hay biết chuyện trong nhà. Được một hồi lâu, bỗng có tiếng xướng: "Linh hồn của người tên Ba!". Cả nhà tôi bước vào phòng và nhận thấy một cô gái trẻ quãng 27 tuổi ngồi ở một góc chiếu. Vừa lúc đó cô Phương nói: "Thằng Kỳ ra điện thắp nhang kêu thằng Lân vô đây! Nó mới chết linh hồn chưa vững, đang đứng khóc ngoài kia". Đó đúng là cách nói thường ngày của ba tôi. Người miền Nam gọi hương là nhang, (mà anh em biết tôi nói tiếng Bắc rặc, làm sao cô Phương biết cha tôi là người Nam mà nói đúng như cái cách ba tôi nói chuyện với tôi lúc sinh thời?).
Khi tôi mang hàm đại úy, rồi giám đốc công ty, một số cộng sự thường gọi tôi là anh Kỳ, ông Kỳ. Ba tôi nói với các em tôi: Ai gọi thằng Kỳ là gì cũng được nhưng tao vẫn gọi nó là thằng Kỳ. Trong mắt ông, tôi bao giờ cũng là thằng con cưng của ông, dù làm thợ làm thầy cũng mặc. Nghĩ mình là gã đàn ông cuối cùng trong gia tộc, nhưng nhớ lời dặn của ba tôi, tôi hỏi: "Ba ơi! Con chỉ biết tới ông cố nội, trên nữa con có biết cụ nào nữa đâu mà lập gia phả?". Tôi bỗng ngẩn người khi nghe ba tôi nói (qua giọng cô Phương): "Con ạ, con phải về Nghệ An! Gốc gác nhà mình ở đó. Con về Nghệ An gặp một người là anh em nhành trên nhành dưới của nhà mình tên là Hồ Sĩ Phúc, đang còn sống. Gặp được ông Phúc, con sẽ tìm được gia phả". Sau đó tôi tìm gặp đươc ông Hồ Sĩ Phúc, được ông đưa đến nhà thờ tổ ở làng Quỳnh Đôi, Nghệ An. Trước điện thờ tổ họ Hồ có đôi câu đối của ông nội Bác Hồ, là cụ Hồ Sĩ Tạo, khi đậu Giải nguyên:
Trâm anh nhất phổ Quỳnh Đôi trụ
Hương hỏa thiên thu cổ nguyệt đường
Theo chiết tự chữ Hán: chữ Cổ đi với chữ Nguyệt là chữ Hồ; còn chữ Chí có chữ Sĩ đi với chữ Tâm mà thành. Bởi vậy tên của Bác là Hồ Chí Minh còn có thể hiểu đây là người Hồ Sĩ tâm sáng tựa mặt trăng mặt trời, đươc ghi trong gia phả họ Hồ Quỳnh Đôi.
Ba tôi còn nói: "Con nghĩ rằng lúc này con đã cùng kiệt? Cùng kiệt thật. Nhưng con còn có chỗ bấu víu. Hãy mau qua Tiệp. Qua đó sẽ có người giúp đỡ. Con sẽ phải đổ mồ hôi sôi nước mắt làm lại từ đầu, phải làm những cái viêc nhọc nhằn mà từ xưa đến nay con chưa từng đụng tay. Nhớ đừng bao giờ chơi trò cá cược thể thao đang có ở bên đó, đội này thắng đội kia thua, chẳng khác gì người đánh cờ đáng bạc, lạc vào đó rồi còn khổ hơn nữa đấy con ạ!". Cô Phương và những người quanh đó lúc ấy chắc chắn không biết hoàn cảnh của tôi. Còn việc làm của tôi sau đó ở Tiệp thì anh em đã biết qua bài viết của Phú Hòa và bài "Nấu cháo" của tôi.

Hồ Qúy Kỳ k4

Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2008

Tin họat động cuối tuần

1. Chiều thứ bảy 12/4/08, tại Viện Dinh dưỡng TW (Pasteur, HN) có cuộc trình diễn Phở Bắc Hà tại Montreal cho nghệ nhân Hồng Hải k4-k5 - từng sống ở Canada vừa hồi quốc - thực hiện. Vé đã bán hết từ tuần trứoc, nhưng vẫn có thể "mua chui" qua điện thọai 0913307992.

2. Giỗ đầu LS Lê Minh Tân tại 69/24 Nơ Trang Lơng, Bình Thạnh, TpHCM. Thời gian: 11g trưa chủ nhật 13/4/08.

3. Họp mặt thường niên TSQ Nguyễn Văn Trỗi k8 tại TpHCM. Địa điểm: JODEE BEER 198 Hoàng Văn Thụ, Phú Nhuận.Thời gian: 10g sáng chủ nhật 13/4/08.

4. Giao lưu CCB Học viện KTQS và TSQ Nguyễn Văn Trỗi tại chợ Bưởi, HN. Trưa chủ nhật 13/4. (Có tiệc thịt ngựa bạch chuyển từ vùng cao Yên Bái về).

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2008

Thông báo

Để mở rộng phục vụ việc Sáng tác, phóng tác... và lưu trữ các bài có tính chất văn hóa văn nghệ của các tác giả là nguyên là học sinh trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi. Tổng Quản Bạn Trỗi mở TRANG VĂN NGHỆ BẠN TRỖI tại địa chỉ sau: http://vannghetroi.blogspot.com
Xin mời anh em đón đọc những sáng tác của lính Trỗi!

Thứ Ba, 8 tháng 4, 2008

Nét văn hóa mới


Không làm được việc nhớn thì chúng em làm việc nhỏ
"Lấn chiếm... lòng lề đừong... góp phần xây dựng... phố văn hóa".
Phát hiện mới về nét văn hóa đô thị đuợc tay máy Dương Minh chớp được vào sáng nay,ngay trước cửa nhà và sát phở Hương Râu.

Thứ Ba, 1 tháng 4, 2008

Văn Tiến Huấn bạn tôi

Vậy là Huấn xa chúng ta đã tròn 4 năm. Nhanh quá! Xin ghi lại mấy kỷ niệm với bạn.
Ông cụ nhà tôi rất thân với chú Dũng, bố Huấn, vì nhiều lẽ nhưng có 1 lẽ do cả 2 đều là “dân tu hành”. Cha tôi – dân Công giáo tòan tòng, còn chú Dũng – dân Phật giáo, từng cạo trọc đầu, đọc Kinh sau ngày vượt ngục Sơn La. Thời kì bí mật, 2 ông cùng trong Xứ úy Bắc Kỳ…

Cuối tháng 8/1975, sau kì thi tuyển đại học, mấy đứa Trỗi bọn tôi – Lê Chí Hoà, Hà Văn Công, Hà Huy Dũng, … và Văn Tiến Huấn - được phân về lớp Thông tin. Cánh lính cũ có các anh Phạm Văn Kỉnh, Nguyễn Văn Tam, Tuân “gái”, Hùng “min”… trước đã là lính kĩ thuật radar, đặc thiết ở sân bay Nội Bài, hay Quảng “phu” (Quảng Bình), Lộc (Yên Bái), Trần Hay, Đỗ Khôi, Phạm Vĩnh Thắng… từ đơn vị về. Cuộc sống lính không làm chúng tôi bỡ ngỡ, vì đã có 5 năm sống trong trường Thiếu sinh quân, điều mới lạ là phương pháp học tập trong trường đại học. Qua học kì 1, rồi học kì 2, mọi việc dần trở thành quen. Vì còn trẻ, mới 17-18, đang tuổi ham chơi hơn học, sẵn thông minh, chúng tôi đã nhóm thành một hội văn nghệ, thể thao.

Môn thể thao thích nhất là bóng đá. Vì đại đội nằm gần sân bóng trường, chiều nào, hết giờ là lại ôm bóng ra chia “gôn tôm” đá với nhau. Bộ môn Thể dục quân sự của trường có anh Sinh, anh Dũng, anh Lễ – bóng chuyền và chú Bùi Đức – nguyên thủ môn Thể công. Chú Đức trước là lính của cha mẹ tôi ở trường Lục quân VN, nay chú cháu gặp nhau, cảm thấy rất tâm đắc. Văn Huấn có chiều cao và chơi bóng chuyền từ hồi ở nhà, nên tham gia đội bóng chuyền đại đội.

Mấy ngày đầu sang chơi với hội khoá 4, đuợc nghe Toàn Thắng, Su Đại, Minh Đức chơi ba đàn ghi-ta và hát nhiều bài rất hay. Tôi, Văn Huấn và Chí Hoà cũng chơi ghi-ta từ khi còn ở trường Trỗi, nên cùng lập “bồ đàn khoá 5”. Tuị tôi phân công: Chí Hoà – solo, Huấn – rithmé, Quốc – bass. Cuối những năm 60, ban nhạc The Beattles, Shadows (Anh quốc) đang nổi tiếng với nhiều bài hay. Cứ chiều chiều, sau bữa cơm, ba đưá lại thủ tuí chiếc đài bán dẫn 2 pin hiệu Sony 2 band AM và FM, túc tắc cắt ruộng, sang đồi phiá bên kia doanh trại, nằm dưới những gốc bạch đàn, mở đài BBC nghe nhạc Beattles, Shadows. Thật là thơ mộng! (Cũng là làm liều, vì khi đó nghe đài BBC là điều cấm kị – đài địch mà, không phải ai cũng được phép!).

Nghe các chương trình ca nhạc của BBC để mà học. Thuộc giai điệu rồi, về nhà chép lại các hợp âm và chơi thử. Nào là Apachi, Tuyst Sông Hồng, nào La Plage,… Mỗi lần trong bọn có đưá được đi “tranh thủ” về Hà Nội, chúng tôi không quên nhờ mua dây đàn hay xin vài cặp pin tiểu (những thứ này hồi đó rất khan hiếm, chỉ có bán trong Mậu dịch quốc tế Bờ Hồ). Mỗi lần chúng tôi tập, thường là chiều tối, trước giờ đọc báo, anh em lại xúm tới nghe. Cũng oách ra phết!

Khi đại đội tổ chức biểu diễn văn nghệ, tụi tôi cũng tham gia, nhưng chỉ dùng một đàn để đệm cho tốp ca (ngày đó nhà trường chưa có ghi-ta điện). Riêng Đỗ Khôi được học se-lô và côn-trơ-bat từ bé nên đã tham gia vào đội văn nghệ nhà trường. Tuân “gái” chăm sóc chúng tôi như một bà chị. Vì ngày bé đã tham gia đội muá Cung Thiếu nhi nên tỏ ra có năng khiếu trong hoạt động văn nghệ quần chúng. Tuân hát bài “Việt Nam, trên đường chúng ta đi” thật hay.

Có 1 kỷ niệm khó quên là đêm 20 rạng 21/11/1970, khi đang say sưa ngủ, chợt nghe thấy tiếng nổ ầm ầm ở phiá Sơn Tây. Sớm hôm sau nghe tin bọn Mỹ dùng trực thăng và lính đặc nhiệm đổ bộ xuống trại bị giam Sơn Tây cứu giặc lái. Nhưng trại giam đã trống không tự bao giờ(!). Chúng vứt lại một xác trực thăng và rút.

Hết năm thứ 1, Văn Huấn chia tay đi học nước ngoài. Thế là ban nhạc thiếu một tay chơi rithmé. Năm đó, Chiến “thộn” (gốc học viên khoá 3) đúp xuống, biết tí chút về ghi-ta, thế là Chí Hoà “chèo kéo” vào chơi trong hội. Chiến người Tày, bảo sao nghe vậy, luôn làm chuẩn theo những gì đã học. Học văn hoá thì chậm, nhưng lại rất nhớ gam và rithmé của các bản nhạc, hắn nhanh chóng đảm đương được vị trí của Huấn bàn giao lại. Hè 2 năm sau, Huấn từ Ô-đét-xa về phép có mua tặng tôi cùng Hòa, Chiến huy hiệu hình đàn ghi-ta mạ vàng, gài được trên ngực áo. Có quà như thế là tự hào lắm! Huấn có tiền sinh họat của 2 năm gửi lại nhà nên rủ 3 chúng tôi ra Hồ Tây ăn bánh tôm. Vênh ra phết! Hắn cũng không ngờ Chiến đã thay thế xuất sắc.

Huấn tốt nghiệp sau bọn tôi. Khi về nước thì xuống F361 phòng không, rồi đi học chỉ huy, sau mới về Hàng không. Nhà Huấn Thủy có thời ở ngõ Tức Mạc, sau nhà tôi. Vậy mà ít có lúc gặp nhau, bận suốt.

Vào 1 ngày của tháng 4/2004, bất ngờ khi nghe tin Huấn bị xuất huyết phải cấp cứu vào Viện 108, rồi Duy Anh báo: bị lụt não sâu. Vài ngày sau bạn đi. Tiếc cho 1 con người tốt bụng, đa tài. Khi nhận mấy bài thơ cuối cùng của bạn, tôi quyết tâm đưa vào SRTKL tập 2. Như 1 nén tâm nhang tưởng nhớ đến bạn!

Thứ Hai, 31 tháng 3, 2008

Tin về chuyến đi tìm LS Y Hòa

Mời đọc tại đây!

Trưng cầu dân (quân) ý

Mới đây, bạn Nguyễn Quang Bắc cùng các bạn k5 lên thăm Yên Mỹ, Đại Từ. Sau khi trao đổi với UBND xã, họ sẵn sàng giành cho chúng ta khuôn viên đất đủ xây dựng 1 nhà văn hóa có diện tích khỏang 100m2 (có thư viện nhỏ, có phòng hội họp cho CCB và các đòan thể). Chúng tôi thấy đây là 1 việc làm ý nghĩa hơn việc xây dựng 1 bia kỷ niệm. Nhất là dịp 15/10/2008, BLLk4 sẽ tổ chức cho anh chị em về nguồn, nếu khánh thành nhà văn hóa vào dịp này thì quá tuyệt vời.
Vậy muốn trao đổi rộng rãi trong anh chị em các khóa, để có thể sớm vận động thày trò ta đóng góp tài chính, vật chất, công sức thực hiện dự án này.
Trân trọng!

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2008

Đám cưới con Thắng "ngớ"

Cái tay này là Trỗi k6 (tuy lên Đại Từ có ít ngày) và quan hệ rộng nên tổ chức làm 2 buổi tại Melia Hanoi. Khách buổi tối có đến 7-800. Nhà hàng xịn, tổ chức hòanh tráng. Vui cho 2 cháu nhưng cũng là dịp hội ngộ của các bậc trưởng lão. Anh em trong Nam kéo ra cũng đông, Trỗi chiếm vài bàn.


Phần văn nghệ đã có thầy trò DMĐ ("nhà trồng được"!). Sau tốp ca nữ "Mùa xuân đầu tiên" (Văn Cao) là "Tiến về HN" của "Tứ ca thế kỷ", hát để nhớ tới cụ Trần Duy Hưng vị Chủ tịch đầu tiên, dài nhất và gần dân nhất của HN . Ca sĩ Tuấn (cũng họ Trần) ở Văn công QK2 hát 2 giọng (lam, lữ) bài "Lối em đi" của An Thuyên... Phần "chốt hạ" là "Năm anh em..." và "Tiến bước dưới quân kỳ" của anh em lính tráng bạn bè Thắng.

Khi ra về, nghe DMĐ cất cao giọng hát "Ô xôlô miô", anh Trần Tiến Đức phải thốt lên: "Có lẽ đám cưới như thế chỉ một. Quá xá đã!".

Sau đó anh em còn kéo về 11 Lê Phụng Hiểu uống và hò tới 11g30.
May mà Thắng có 2 con chứ 100 con rồi cưới xin cứ như thế này là... chết!

Thứ Tư, 26 tháng 3, 2008

Tin chiều: Cuộc hành quân đi tìm bạn xưa

17g30 chiều 26/3, liên lạc với Vũ Trung:
- Cánh quân HN chỉ còn cách Quảng Trị 60-70km. Anh em vẫn khoẻ, cả bạn Thái C11.
- Cánh SG đã ra tới Đà Nẵng nhưng chờ xe do bạn Thời sửa xong sẽ lái ra. Có thể mai mới hội quân.

8g30 sáng 27/3, Vũ Anh gọi ra thông báo:
- 2 đoàn đã hội quân 9g tối qua tại Quảng Trị. Mọi người khỏe mạnh, nhất là Đạt và Thái.
- Sáng nay anh em cùng chị H'Thanh đi gặp Huyện đội, Phòng LĐTBXH đặt vấn đề. Các bạn đã tới đồi Cháy nơi Đức (thành viên trong cánh quân HN) đã chôn cất Y Hòa. Cạnh đó là am thờ do Vũ Trung và đồng đội đã xây cho Y Hòa và các LS. Mộ các LS của chúng ta nằm trên diện tích khỏang 30m2 trong vườn của 1 chị nông dân. Suốt bao năm qua, chị hương khói cho các bạn ta. Trưa nay, cả đòan làm mâm cơm giỗ Y Hòa và đồng đội.

Cầu mong cho anh em mình gặp nhau!

Đám cưới con Trỗi

Chả hiểu hôm nay là ngày gì mà k2 Trỗi có liền 2 "đám cưới hạng con cháu" của nhà anh Vũ Hồng Thanh và Phạm Mạnh Lương. Vì anh Thanh là giáo viên Học viện sẽ gặp nhiều đồng nghiệp cũ nên tôi dự đám cưới ở Hanoi Tower. Ngồi cùng bàn với cánh Cục Tác chiến điện tử (Minh Chính, Việt k6) và anh Thắng "tụt", Sơn Tùng, chị Thái, chị Minh k2.
Đám cưới Hà Nội rất đúng giờ, mời 11g thì đúng 11g khai tiệc rồi uống, ăn. Cô dâu chú rể cùng bố mẹ đi cảm ơn quan khách.
Anh Đòan Mạnh Thanh bỏ cả vợ sang chúc rượu bàn tôi. Có chuyện hay mới update từ anh "Khác nhau giữa vợ và bồ?": Khi bồ sờ vào tóc gáy thì cái ấy dựng ngay lên; còn khi vợ sờ vào cái ấy thì tóc gáy dựng lên!
Khi về gặp anh Nguyễn Chiến, có thông báo qua tình hình Trỗi mấy ngày gần đây, nhất là vụ đi tìm mộ Y Hòa và các blog Trỗi. Giục ông anh vào blog (có nói kêu Vinhnq đến mở blog).

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2008

Về một cuốn sách

Tuần trước nhận được thư anh Cao Cẩm Quỳ (Cao "tư lệnh") từ Phật Sơn, Quảng Đông. Anh gửi mấy tư liệu về cuốn sách "Secret jungle warfare" (tạm dịch: Bí mật cuộc chiến rừng nhiệt đới) ghi lại sự giúp đỡ của Quân Giải phóng NDTQ trong chiến tranh chống Mỹ ở miến Bắc nuớc ta. Nay xin đăng tải.
Họ là nhhững chàng trai tuổi đời 19-20, hừng hực khí thế, khi qua cửa khẩu Hữu Nghị đã chụp ảnh kỉ niệm cùng ảnh Bác Mao. Họ làm công tác vận động cách mạng bằng lời ca tiếng hát. Họ kéo pháo cao xạ vào trận địa rồi nã đạn lên trời cao, ngăn chặn những lần máy bay Mỹ bổ nhào vào mục tiêu họ đang bảo vệ. Trong số họ có người đã hy sinh anh dũng và yên giấc ngàn thu trên đất Việt... Chúng ta được xem lại cả tấm huận chương (hay kỉ niệm chương) mà những người lính TQ còn lưu giữ được. Cảm động hơn khi những CCB Quân Giải phóng quay lại thăm chiến truờng xưa, đã không kìm nổi nước mắt khi nhớ tới đồng đội mình nằm mãi nơi đây...
Chúng ta không bao giờ được phép quên đi sự giúp đỡ chí tình về tinh thần, vật chất của bạn, thậm chí bằng cả xương máu, cho cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc.























Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2008

Số phận bức ảnh sau gần bốn chục năm thất lạc

Chuyện xuất xứ bức ảnh trên bìa 1 của SRTKL tập 2 đã được Đỗ Nghĩa k7 post lên Uttroi. Tại comment có bạn tư vấn nên trả lại cho Bảo tàng Quân đội. Nhân dịp ra Hà Nội, Nghĩa muốn làm việc đó. Sáng nay, 18/1/2008, chúng tôi (Đỗ Nghĩa, Khắc Việt và Kiến Quốc) cùng thầy Chi Phan đã đến Bảo tàng Lịch sử quân sự. Vừa vào cổng, thầy Phan báo trực ban cho gặp Thiếu tướng Giám đốc Lê Mã Lương. Chúng tôi được mời vào phòng khách. Sau vài lời giới thiệu về Trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi (1965-1970) của TCCT, thầy giới thiệu ngay về bức ảnh. Nghe qua câu chuyện, anh Lương cho mời các trợ lí vào làm việc.

... Câu chuyện bắt đầu từ ngày 7/5/1971 khi 2 chú học sinh cấp III gốc Trỗi k7 (Nguyễn Hòa Bình, Nguyễn Tập Thanh) nhân ngày Chiến thắng Điện Biên Phủ lang thang vào thăm Bảo tàng. Đang say mê nghe đồng chí thiếu úy trẻ thuyết minh thì thấy trên tường có ảnh lớp B3 (C52) Quyết thắng chụp với Trung tá Hiệu trưởng Dương Hưng Tuấn và các thầy. “Tòan cánh ta, mày ạ!”. Khẽ nháy mắt, 2 bạn thống nhất ngay phi vụ “cho biến bức ảnh” để trả lại cho "các chiến sĩ" có mặt trong ảnh. (Sự nghịch ngợm và hơi ngỗ ngược này là bản tính của nhiều lính Trỗi?!!). Hòa Bình nhỏ người len vào trước mặt anh thiếu úy. Còn Tập Thanh với “động tác đặc công” được học ở trường, nhanh nhẹn gỡ bức ảnh khỏi vị trí. Tấm ảnh được giấu vào trong áo. Hai tên rời Bảo tàng, hí hửng ra vườn hoa Canh Nông (nay là vườn hoa có tượng đài ông Lênin) giở “chiến lợi phẩm” ra ngắm nghía mà không biết đã xâm phạm tài sản quốc gia…

Việt và Nghĩa tiếp tục câu chuyện được anh Lương xác nhận: Cuối tháng 5/1971, (nghĩa là chỉ sau vụ “chôm” ảnh ít ngày), anh Lê Mã Lương cùng anh Chính, dũng sĩ 12 ly 7 bắn rơi 5-6 máy bay trực thăng ở mặt trận Nam Lào, đến trường Chu Văn An nói chuyện với các bạn học sinh. Chả còn nhớ chính xác các anh kể những gì mà ngay sau đó, các bạn trẻ mới 16-17 tuổi nhất lọat viết đơn xin đi bộ đội, trong đó có nhiều bạn Trỗi. Anh Lương cảm động khi biết bạn đứng giữa đựơc giao giữ cờ Quyết thắng là Trần Hữu Dân, con trai út nguyên Chủ tịch UBMTTQVN Trần Hữu Duyệt, cùng là lính F304 với anh. Dân đã anh dũng hy sinh ở động Ông Gio sau cái ngày anh đến trường có hơn 1 năm. Sau vài lần quy tập, mộ của Dân và 1 số bạn Trỗi cùng nhiều liệt sĩ đã thất lạc (tuy đã được đưa về NTLS huyện Hải Lăng, Quảng Trị).

Năm 1991, khi họp mặt lần đầu tiên lính Trỗi ở phía Nam, Nghĩa đã dùng máy cơ chụp lại bức ảnh này rồi phóng tặng anh em. Khi làm sách SRTKL tập 2, Hồ Bá Đạt đã đưa tấm ảnh này cho Ban biên tập. Điểm hết lượt thấy có 1 bạn ngồi ở hàng trước có khuôn mặt giống Trọng Bảo k8 nên tôi chú thích dưới ảnh là các bạn k8. Khi sách phát hành, “chủ nhân thứ cấp” của bức ảnh đã phát hiện ra sai sót. Năm rồi, nhân vụ uống bia tại Jodee, Hòa Bình và Lục Sĩ Thanh thông báo cho tôi về sự nhầm lẫn này.

Thày Chi Phan xúc động chen vào: "Tuy nhà trường chỉ tồn tại có 5 năm và giải thể đã gần 40 năm nhưng thày trò chúng tôi vẫn liên lạc với nhau, vẫn thăm hỏi, động viên nhau trong cuộc sống. Trong số 29 liệt sĩ của trường hy sinh trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước vẫn còn 12 mộ còn thất lạc. Các em coi đó là trách nhiệm của mình. Các em còn tự thiết kế blog để liên lạc với nhau, viết lại những kỷ niệm xưa. Nhờ mạng Internet mà chị Đạt, chị của liệt sĩ Trần Hữu Dân, thấy được tấm ảnh này và phát hiện ra em trai mình trong đó. Lập tức chị liên lạc qua email với chúng tôi. Hiểu đựoc sự mong chờ đau đáu suốt mấy chục năm qua của gia đình, em Nghĩa đã làm lại bức ảnh, cất công bay từ TpHCM ra tặng lại gia đình nhân ngày đầu năm. Với tấm ảnh này thì gia đình dường như vẫn thấy con em mình hiện diện... Và nay phiên bản của nó được trao cho Bảo tàng".

Anh Lương cảm nhận đây là câu chuyện hay có thể làm 1 phóng sự truyền hình. Anh tha thiết đề nghị chúng ta tìm lại bức ảnh gốc. (Vì bảo tàng chỉ được phép lưu giữ bản gốc). Ngòai ra Bảo tàng còn đặt vấn đề xin bản gốc thư của các liệt sĩ Trường Trỗi và 2 tập sách của chúng ta, kịp triển lãm vào ngày 16/4 này. Thay mặt Ban Liên lạc, thầy Phan hứa thực hiện. Mong ban liên lạc các khóa ủng hộ!

Khi 3 anh em ngồi lại ở Café Cột Cờ, Nghĩa “bật mí” bản gốc vẫn còn nhưng phải thuyết phục khổ chủ. Tin rằng chủ nhân bức ảnh, vì sự nghiệp chung, sẽ dám hy sinh? Vậy là sau gần 40 năm thất lạc, bức ảnh này sẽ trở lại đúng vị trí. Hơn nữa, tháng 11 năm nay, thiếu sinh quân các thế hệ sẽ kỷ niệm ngày Đại tướng Võ Nguyên Giáp kí quyết định số 425/TCH thống nhất các nhà truờng Thiếu sinh quân trên phạm vi tòan quốc (ngày 10/11/1948).

Trước khi chia tay, Nghĩa tâm sự: Gặp được gia đình Dân và đến được Bảo tàng, quả thật em thấy thanh thản vô cùng!

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2007

Chuyện giờ mới dám kể

Những cú sốc chết người

1. Chiều 26/10. Trên xe từ Phong Khẩu về lại khuôn viên cũ của Y Trung bên cạnh Núi Ốc, Hạ Thanh Xuyên sau một hồi bấm huyệt cấp cứu cho Nam Tiến đã bảo: “Mình thấy Tiến căng lắm”. Đã U60 nhưng chưa hề có kinh nghiệm về các lọai bệnh lý vì “chưa qua” bao giờ(!), hơn nữa người thân của mình chưa ai vấp bệnh này. Nghĩ bụng Xuyên có quá cường điệu?

Cũng may đầu giờ chiều, bác sĩ Thịnh khẩn khỏan: “Sáng nay ở Y Trung ra, chúng tôi đã về thăm cả khu mới và cũ của Trường Bé. Chiều nay, anh cho tôi cùng về Phong Khẩu với!”. “Quá dễ. Xin mời!”. Một lần nữa đây là cái duyên! Thấy Tiến tái dại, Thịnh chạy đi mua thuốc. (Tiếng Hoa không dài như Thịnh thì khó). Uống thuốc vào mà không tiến triển, Thịnh nói: “Phải cấp cứu!”. Và chúng tôi đã bắt taxi cho Tiến đi bệnh viện. Cú sốc thứ nhất!

2. Trở về khách sạn buồn rười rượi, cố nuốt vội miếng cơm rồi vào viện cùng Kiệt (hướng dẫn viên). Gặp Thịnh cho biết: “Cấp cứu kịp thời nhưng bác sĩ nói 90% là nhồi máu cơ tim”. Hỏang hồn vì nhớ ngay tới chuyện cách đây 40 năm, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh bị nhồi máu nhưng cụ không muốn làm phiền anh em nên tự đi mà không cho khiêng cáng khi cấp cứu và kết quả là... Bị nhồi máu không nằm cố định là tối kị! Nhớ lại hình ảnh Tiến tự lần trên xe xuống mà lo. Mất bao công sức tổ chức chuyến đi, lỡ Tiến làm sao… Cú sốc thứ 2 có cường độ cao hơn!

3. Trực tới 12g đêm, phân công Dũng và Kiệt ở lại. Phóng taxi về khách sạn cùng Thịnh. Xe chạy qua Thác nước nhân tạo ở Quảng trường trung tâm thấy vẫn còn khách dạo chơi. Tiếc là chưa có lúc nào rảnh thăm lại nơi này. Về phòng chưa kịp cởi áo thì Lê Bình chạy sang: “Dũng báo về: Tiến khó qua khỏi đêm nay!”. “Nhưng tao mới từ bệnh viện về. Tốt lên cơ mà”. “Không biết. Vào bệnh viện ngay!”. Đôn Hà rời viện sau tôi cũng rất ngạc nhiên. Nhưng ai mà nói trước điều gì. Rủ ngay Thịnh, Lảnh cùng đi. Chả lẽ đó là sự thật? Cú sốc thứ 3 thật là nặng!

4. Tới viện chỉ mình Thịnh lên lầu 3. Ngồi dưới sảnh, Dũng nói: “Có lúc tao đã nghe thấy tiếng “túyt” và trên monitor hiện lên một đường phẳng lì”. Ghê quá! Cú sốc thứ 4! Ít phút sau Thịnh xuống báo: Tạm ổn. Anh em ra về.

5. Sáng 27/10, mệt phờ nên ngủ tới tận 7g. Chả còn tâm trí nào đi dạo buổi sáng. Chị Niệm rồi khách khứa tới chia tay. Bận. Đúng 10g phải giục Thịnh vào viện. Thịnh đi gặp bác sĩ, còn tôi vào phòng Tiến. Mặt Tiến vẫn xanh lét, phờ phạc, chân vẫn lạnh lắm. Tiến kể: “Mấy đứa con gái lớp mình vừa vào thăm…”.

- Đêm qua ngủ được không?

- Chập chờn lắm… Tao gặp thằng Dũng mấy lần.

- Dũng nào? Con mày á? – (Qủa thật tôi nào có biết tên con nó là Hiếu và Hiển).

- Không, Võ Dũng.

Nghe tới 2 chữ “Võ Dũng”, tôi như bị điện giật. Võ Dũng là bạn, là lính Trỗi k5, con bác Võ Văn Kiệt, hy sinh năm 1972 ở miền Tây. Vậy là đã có lúc Dũng về “gọi” nó đi! Lạnh xương sống! Chả dám nói điều này với Thịnh và Việt Dũng. Cú sốc thứ 5 có biên độ lớn nhất đã làm suy sụp ý trí!

6. Chia tay Tiến. Cùng Kiệt về khách sạn làm thủ tục check out cho đòan. Không dám kể cho ai những gì Tiến đã nói. Sợ… có quá gở?! Rời Quế Lâm, liên tục gọi cho Dũng và chị Niệm. Biết Tiến dần tốt hơn. Nhưng khi tới khách sạn Nanjiang thì tình tiết “Chốt” đã xảy ra như theo một kịch bản đã dàn dựng…

Từng là giáo viên điện tử viễn thông nên khái niệm về Kỹ thuật Xung luôn nằm lòng. Nhất là xung xóa - lọai xung điện được tạo ra với biên độ lớn, không theo quy luật, nhằm phá các nguồn tín hiệu khác. Chính những cú sốc ấy là những xung xóa dần xóa đi những gì lưu trong bộ nhớ. Và…

Nhưng Nam Tiến của chúng ta - được sự chăm sóc, giúp đỡ của tập thể y, bác sĩ tài năng, của thầy trò, bạn bè các thế hệ 2 nhà truờng Y Trung-Nguyễn Văn Trỗi, của các cơ quan hữu quan ở Quế Lâm, của tình hữu nghị Việt-Trung - đã vượt qua được hiểm nghèo. Bạn đã hồi quốc qua cửa khẩu Hữu Nghị. Chúc bạn sớm bình phục để tiếp tục sinh họat trong đội hình Trường Trỗi!