Để kịp triển khai đúng dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Tướng quân (1/10/1908-2008), hôm qua 22/4/08, dòng họ Vũ-Võ
Xin giới thiệu mô hình quy họach Nhà tưởng niệm.
Thay mặt anh em Trường Trỗi xin chúc mừng đại gia đình!
Nơi trao đổi thông tin của các bạn là cựu học sinh,từng học tại trường Văn hóa quân đội Nguyễn Văn Trỗi. Trang tin này dùng cho các thông tin chính thức về việc hoạt động của trường, các khoá, và có thể các cá nhân. Nội dung nghiêm túc. Mọi người có thể đọc và nhận xét vào bài có trên blog, bằng cách nhấp chuột vào chữ "nhận xét" ở phía dưới mỗi bài viết.

Hanoi. Khách buổi tối có đến 7-800. Nhà hàng xịn, tổ chức hòanh tráng. Vui cho 2 cháu nhưng cũng là
dịp hội ngộ của các bậc trưởng lão.
Anh em trong Nam kéo ra cũng đông, Trỗi chiếm vài bàn.
của HN . Ca sĩ Tuấn (cũng họ Trần) ở Văn công QK2 hát 2 giọng (lam, lữ) bài "Lối em đi" của An Thuyên... Phần "chốt hạ" là "Năm anh em..." và "Tiến bước dưới quân kỳ" của anh em lính tráng bạn bè Thắng.
"Có lẽ đám cưới như thế chỉ một. Quá xá đã!".
Chả hiểu hôm nay là ngày gì mà k2 Trỗi có liền 2 "đám cưới hạng con cháu" của nhà anh Vũ Hồng Thanh và Phạm Mạnh Lương. Vì anh Thanh là giáo viên Học viện sẽ gặp nhiều đồng nghiệp cũ nên tôi dự đám cưới ở Hanoi Tower. Ngồi cùng bàn với cánh Cục Tác chiến điện tử (Minh Chính, Việt k6) và anh Thắng "tụt", Sơn Tùng, chị Thái, chị Minh k2.
Anh Đòan Mạnh Thanh bỏ cả vợ sang chúc rượu bàn tôi. Có chuyện hay mới update từ anh "Khác nhau giữa vợ và bồ?": Khi bồ sờ vào tóc gáy thì cái ấy dựng ngay lên; còn khi vợ sờ vào cái ấy thì tóc gáy dựng lên!
mấy tư liệu về cuốn sách "Secret jungle warfare" (tạm dịch: Bí mật cuộc chiến rừng nhiệt đới) ghi lại sự giúp đỡ của
Quân Giải phóng NDTQ trong chiến tranh chống Mỹ ở miến Bắc nuớc ta. Nay xin đăng tải.
tác vận động
cách mạng bằng lời ca tiếng hát. Họ kéo pháo cao xạ vào trận địa rồi nã đạn lên trời cao, ngăn chặn những lần máy bay Mỹ bổ nhào vào mục tiêu họ đang bảo vệ. Trong số họ có người đã hy sinh anh dũng và yên giấc ngàn thu trên đất Việt... Chúng ta được xem lại cả tấm huận chương (hay kỉ niệm chương) mà những người lính TQ cò
n lưu giữ được. Cảm động hơn khi những CCB Quân Giải phóng quay lại thăm chiến truờng xưa, đã không kìm nổi nước mắt khi nhớ tới đồng đội mình nằm mãi nơi đây...
đấu tranh giải phó
ng dân tộc.
... Câu chuyện bắt đầu từ ngày 7/5/1971 khi 2 chú học sinh cấp III gốc Trỗi k7 (Nguyễn Hòa Bình, Nguyễn Tập Thanh) nhân ngày Chiến thắng Điện Biên Phủ lang thang vào thăm Bảo tàng. Đang say mê nghe đồng chí thiếu úy trẻ thuyết minh thì thấy trên tường có ảnh lớp B3 (C52) Quyết thắng chụp với Trung tá Hiệu trưởng Dương Hưng Tuấn và các thầy. “Tòan cánh ta, mày ạ!”. Khẽ nháy mắt, 2 bạn thống nhất ngay phi vụ “cho biến bức ảnh” để trả lại cho "các chiến sĩ" có mặt trong ảnh. (Sự nghịch ngợm và hơi ngỗ ngược này là bản tính của nhiều lính Trỗi?!!). Hòa Bình nhỏ người len vào trước mặt anh thiếu úy. Còn Tập Thanh với “động tác đặc công” được học ở trường, nhanh nhẹn gỡ bức ảnh khỏi vị trí. Tấm ảnh được giấu vào trong áo. Hai tên rời Bảo tàng, hí hửng ra vườn hoa Canh Nông (nay là vườn hoa có tượng đài ông Lênin) giở “chiến lợi phẩm” ra ngắm nghía mà không biết đã xâm phạm tài sản quốc gia…
Việt và Nghĩa tiếp tục câu chuyện được anh Lương xác nhận: Cuối tháng 5/1971, (nghĩa là chỉ sau vụ “chôm” ảnh ít ngày), anh Lê Mã Lương cùng anh Chính, dũng sĩ 12 ly 7 bắn rơi 5-6 máy bay trực thăng ở mặt trận Nam Lào, đến trường Chu Văn An nói chuyện với các bạn học sinh. Chả còn nhớ chính xác các anh kể những gì mà ngay sau đó, các bạn trẻ mới 16-17 tuổi nhất lọat viết đơn xin đi bộ đội, trong đó có nhiều bạn Trỗi. Anh Lương cảm động khi biết bạn đứng giữa đựơc giao giữ cờ Quyết thắng là Trần Hữu Dân, con trai út nguyên Chủ tịch UBMTTQVN Trần Hữu Duyệt, cùng là lính F304 với anh. Dân đã anh dũng hy sinh ở động Ông Gio sau cái ngày anh đến trường có hơn 1 năm. Sau vài lần quy tập, mộ của Dân và 1 số bạn Trỗi cùng nhiều liệt sĩ đã thất lạc (tuy đã được đưa về NTLS huyện Hải Lăng, Quảng Trị).
Năm 1991, khi họp mặt lần đầu tiên lính Trỗi ở phía
Thày Chi Phan xúc động chen vào: "Tuy nhà trường chỉ tồn tại có 5 năm và giải thể đã gần 40 năm nhưng thày trò chúng tôi vẫn liên lạc với nhau, vẫn thăm hỏi, động viên nhau trong cuộc sống. Trong số 29 liệt sĩ của trường hy sinh trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước vẫn còn 12 mộ còn thất lạc. Các em coi đó là trách nhiệm của mình. Các em còn tự thiết kế blog để liên lạc với nhau, viết lại những kỷ niệm xưa. Nhờ mạng Internet mà chị Đạt, chị của liệt sĩ Trần Hữu Dân, thấy được tấm ảnh này và phát hiện ra em trai mình trong đó. Lập tức chị liên lạc qua email với chúng tôi. Hiểu đựoc sự mong chờ đau đáu suốt mấy chục năm qua của gia đình, em Nghĩa đã làm lại bức ảnh, cất công bay từ TpHCM ra tặng lại gia đình nhân ngày đầu năm. Với tấm ảnh này thì gia đình dường như vẫn thấy con em mình hiện diện... Và nay phiên bản của nó được trao cho Bảo tàng".
Anh Lương cảm nhận đây là câu chuyện hay có thể làm 1 phóng sự truyền hình. Anh tha thiết đề nghị chúng ta tìm lại bức ảnh gốc. (Vì bảo tàng chỉ được phép lưu giữ bản gốc). Ngòai ra Bảo tàng còn đặt vấn đề xin bản gốc thư của các liệt sĩ Trường Trỗi và 2 tập sách của chúng ta, kịp triển lãm vào ngày 16/4 này. Thay mặt Ban Liên lạc, thầy Phan hứa thực hiện. Mong ban liên lạc các khóa ủng hộ!
Khi 3 anh em ngồi lại ở Café Cột Cờ, Nghĩa “bật mí” bản gốc vẫn còn nhưng phải thuyết phục khổ chủ. Tin rằng chủ nhân bức ảnh, vì sự nghiệp chung, sẽ dám hy sinh? Vậy là sau gần 40 năm thất lạc, bức ảnh này sẽ trở lại đúng vị trí. Hơn nữa, tháng 11 năm nay, thiếu sinh quân các thế hệ sẽ kỷ niệm ngày Đại tướng Võ Nguyên Giáp kí quyết định số 425/TCH thống nhất các nhà truờng Thiếu sinh quân trên phạm vi tòan quốc (ngày 10/11/1948).
Trước khi chia tay, Nghĩa tâm sự: Gặp được gia đình Dân và đến được Bảo tàng, quả thật em thấy thanh thản vô cùng!
Những cú sốc chết người
1. Chiều 26/10. Trên xe từ Phong Khẩu về lại khuôn viên cũ của Y Trung bên cạnh Núi Ốc, Hạ Thanh Xuyên sau một hồi bấm huyệt cấp cứu cho Nam Tiến đã bảo: “Mình thấy Tiến căng lắm”. Đã U60 nhưng chưa hề có kinh nghiệm về các lọai bệnh lý vì “chưa qua” bao giờ(!), hơn nữa người thân của mình chưa ai vấp bệnh này. Nghĩ bụng Xuyên có quá cường điệu?
Cũng may đầu giờ chiều, bác sĩ Thịnh khẩn khỏan: “Sáng nay ở Y Trung ra, chúng tôi đã về thăm cả khu mới và cũ của Trường Bé. Chiều nay, anh cho tôi cùng về Phong Khẩu với!”. “Quá dễ. Xin mời!”. Một lần nữa đây là cái duyên! Thấy Tiến tái dại, Thịnh chạy đi mua thuốc. (Tiếng Hoa không dài như Thịnh thì khó). Uống thuốc vào mà không tiến triển, Thịnh nói: “Phải cấp cứu!”. Và chúng tôi đã bắt taxi cho Tiến đi bệnh viện. Cú sốc thứ nhất!
2. Trở về khách sạn buồn rười rượi, cố nuốt vội miếng cơm rồi vào viện cùng Kiệt (hướng dẫn viên). Gặp Thịnh cho biết: “Cấp cứu kịp thời nhưng bác sĩ nói 90% là nhồi máu cơ tim”. Hỏang hồn vì nhớ ngay tới chuyện cách đây 40 năm, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh bị nhồi máu nhưng cụ không muốn làm phiền anh em nên tự đi mà không cho khiêng cáng khi cấp cứu và kết quả là... Bị nhồi máu không nằm cố định là tối kị! Nhớ lại hình ảnh Tiến tự lần trên xe xuống mà lo. Mất bao công sức tổ chức chuyến đi, lỡ Tiến làm sao… Cú sốc thứ 2 có cường độ cao hơn!
3. Trực tới 12g đêm, phân công Dũng và Kiệt ở lại. Phóng taxi về khách sạn cùng Thịnh. Xe chạy qua Thác nước nhân tạo ở Quảng trường trung tâm thấy vẫn còn khách dạo chơi. Tiếc là chưa có lúc nào rảnh thăm lại nơi này. Về phòng chưa kịp cởi áo thì Lê Bình chạy sang: “Dũng báo về: Tiến khó qua khỏi đêm nay!”. “Nhưng tao mới từ bệnh viện về. Tốt lên cơ mà”. “Không biết. Vào bệnh viện ngay!”. Đôn Hà rời viện sau tôi cũng rất ngạc nhiên. Nhưng ai mà nói trước điều gì. Rủ ngay Thịnh, Lảnh cùng đi. Chả lẽ đó là sự thật? Cú sốc thứ 3 thật là nặng!
4. Tới viện chỉ mình Thịnh lên lầu 3. Ngồi dưới sảnh, Dũng nói: “Có lúc tao đã nghe thấy tiếng “túyt” và trên monitor hiện lên một đường phẳng lì”. Ghê quá! Cú sốc thứ 4! Ít phút sau Thịnh xuống báo: Tạm ổn. Anh em ra về.
5. Sáng 27/10, mệt phờ nên ngủ tới tận 7g. Chả còn tâm trí nào đi dạo buổi sáng. Chị Niệm rồi khách khứa tới chia tay. Bận. Đúng 10g phải giục Thịnh vào viện. Thịnh đi gặp bác sĩ, còn tôi vào phòng Tiến. Mặt Tiến vẫn xanh lét, phờ phạc, chân vẫn lạnh lắm. Tiến kể: “Mấy đứa con gái lớp mình vừa vào thăm…”.
- Đêm qua ngủ được không?
- Chập chờn lắm… Tao gặp thằng Dũng mấy lần.
- Dũng nào? Con mày á? – (Qủa thật tôi nào có biết tên con nó là Hiếu và Hiển).
- Không, Võ Dũng.
Nghe tới 2 chữ “Võ Dũng”, tôi như bị điện giật. Võ Dũng là bạn, là lính Trỗi k5, con bác Võ Văn Kiệt, hy sinh năm 1972 ở miền Tây. Vậy là đã có lúc Dũng về “gọi” nó đi! Lạnh xương sống! Chả dám nói điều này với Thịnh và Việt Dũng. Cú sốc thứ 5 có biên độ lớn nhất đã làm suy sụp ý trí!
6. Chia tay Tiến. Cùng Kiệt về khách sạn làm thủ tục check out cho đòan. Không dám kể cho ai những gì Tiến đã nói. Sợ… có quá gở?! Rời Quế Lâm, liên tục gọi cho Dũng và chị Niệm. Biết Tiến dần tốt hơn. Nhưng khi tới khách sạn Nanjiang thì tình tiết “Chốt” đã xảy ra như theo một kịch bản đã dàn dựng…
Từng là giáo viên điện tử viễn thông nên khái niệm về Kỹ thuật Xung luôn nằm lòng. Nhất là xung xóa - lọai xung điện được tạo ra với biên độ lớn, không theo quy luật, nhằm phá các nguồn tín hiệu khác. Chính những cú sốc ấy là những xung xóa dần xóa đi những gì lưu trong bộ nhớ. Và…
Nhưng Nam Tiến của chúng ta - được sự chăm sóc, giúp đỡ của tập thể y, bác sĩ tài năng, của thầy trò, bạn bè các thế hệ 2 nhà truờng Y Trung-Nguyễn Văn Trỗi, của các cơ quan hữu quan ở Quế Lâm, của tình hữu nghị Việt-Trung - đã vượt qua được hiểm nghèo. Bạn đã hồi quốc qua cửa khẩu Hữu Nghị. Chúc bạn sớm bình phục để tiếp tục sinh họat trong đội hình Trường Trỗi!